Thiết kế web miễn

Thành Cát Tư Hãn là người sáng lập ra đế quốc Mông Cổ rộng lớn trải dài từ châu Á sang châu Âu, cũng là vị hoàng đế khai quốc của nhà Nguyên. Vậy, điều gì đã khiến một thủ lĩnh bộ lạc ở vùng thảo nguyên xa xôi trở thành vua của cả một đế chế?

Vào thế kỷ 13, đại lục châu Âu và châu Á từng xuất hiện một đội quân thiết kỵ thảo nguyên mà chỉ vừa nhắc đến tên đã khiến người ta sợ mất mật. Thống lĩnh của đội quân này chính là Hoàng đế khai quốc Nguyên triềuThiết Mộc Chân.

Quan niệm phong thủy cho rằng, nếu như nước có ranh giới thì long khí sẽ không bị phân tán, ngược lại, sẽ là nơi sinh khí tích tụ, tất sẽ trở thành một nơi đất lành về phong thủy.
Nếu như là nước biển thì lấy chỗ nước triều dâng cao nhất chính là nơi đại cát (tốt nhất). Còn nếu như là nước sông thì lấy việc uốn khúc quanh co của dòng chảy là nơi đại cát.
Nếu như là nước suối thì lấy chỗ dòng chảy khoan thai, chậm rãi làm nơi đại cát.
Nếu là hồ thì lấy nơi mặt nước tĩnh lặng, mặt hồ giống như một tấm gương lớn là nơi đại cát. Tất nhiên ở đây chỉ mới nói tới cái thế của nước, ngoài ra nó còn phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố con người.

Thiết Mộc Chân còn được biết tới với cái tên Thành Cát Tư Hãn. Trải qua thời niên thiếu đầy khó khăn, Thành Cát Tư Hãn khi lớn lên đã trở thành một anh hùng chân chính của đại mạc.
Ông kết thúc thời đại cát cứ loạn lạc từ sau khi nhà Đường chấm dứt, chinh phục hơn 750 dân tộc từ Á sang Âu, thành lập một đế quốc khổng lồ sở hữu lãnh thổ trải dài 2 lục địa.
Vậy một gia tộc như thế nào lại có thể hình thành nên một bậc anh hùng khí phách như Thành Cát Tư Hãn? Điều gì đã giúp con người này có thể một tay thống nhất giang sơn, lập nên những thành tự từ cổ chí kim chưa có ai vượt qua được?
Hồ Bối Gia Nhĩ (Baikal) sinh thành vương khí

Thành Cát Tư Hãn sinh ra tại bộ lạc Khất Nhan, một bộ tộc Mông Cổ sinh sống ở phía Tây Bắc của Hong Kong, nay là khu vực hồ Bối Gia Nhĩ. Hiện tại hồ Bối Gia Nhĩ thuộc lãnh thổ của Nga, tuy nhiên, thời cổ đại, nó do một số dân tộc ở phía Bắc của Hong Kong khống chế.
Từ thời Hán, qua thời Tam Quốc, Tấn, Ngũ hồ Thập lục quốc, Bắc triều cho tới Đường, Tống, hồ Bối Gia Nhĩ là khu vực sinh sống của người Tiên Ti, Ô Hoàn, Hồi Hồi và Khiết Đan,…
Tới khi tộc Mông Cổ phát triển mạnh mẽ, hồ Bối Gia Nhĩ trở thành Long Hưng thủy thành của người Mông Cổ.
Sở dĩ gọi là thủy thành bởi vì nó là thành trì được xây dựng trên hình thế của các nguồn nước như sông, hồ hoặc biển. Tác dụng chính của thủy thành chính là tạo nên ranh giới của nước.

Các hồ nước ở Bối Gia Nhĩ rất rộng lớn, vì vậy, xét về thế của nguồn nước thì có thể khẳng định nơi đây là 1 mảnh đất cực tốt về mặt phong thủy mà khó nơi nào có thể tìm thấy được.
Hơn nữa, những hồ nước ở hồ Bối Gia Nhĩ cũng là những hồ nước sâu nhất từng được phát hiện từ trước tới nay, sâu tới mức không thể nhìn thấy đáy.
Chính “thủy thành” này đã đem lại sự may mắn đặc biệt cho tộc người Mông Cổ. Ngoài ra, hồ Bối Gia Nhĩ không chỉ là 1 tòa “thủy thành” rộng lớn mà còn tĩnh lặng như đại dương rộng lớn của tự nhiên.
Bối Gia Nhĩ, trong tiếng của người Mông Cổ có nghĩa là “đại dương của tự nhiên”. Nước của hồ Bối Gia Nhĩ nổi tiếng là rất trong và không bao giờ bị đục. Người đứng trên bờ có thể nhìn thấy cá bơi ở dưới lòng hồ.

Thời bấy giờ, những người dân sống quanh vùng hồ này đều cho rằng, chỉ cần dùng cánh tay là có thể chạm được xuống đáy hồ. Tộc người Mông Cổ thường chăn nuôi gia súc ở ven hồ.
Vào những ngày lễ tết hoặc những ngày có đám cưới, người ta thường bày tiệc ngay bên bờ hồ, dùng nước hồ để uống, rửa mặt và thậm chí cả tắm nữa.
Hải Đô, tổ tiên của Thiết Mộc Chân đã xây dựng trung tâm đầu tiên của Mông Cổ tại đây. Lúc bấy giờ, trong mắt người Trung Nguyên, Mông Cổ chỉ là 1 bộ tộc dã man ở vùng hoang mạc phía Bắc và không có gì đáng sợ.
Tuy nhiên, các nhà phong thủy cho rằng, sự hưng suy, phúc họa của con người đều có liên quan tới vị trí địa lý. Hồ Bối Gia Nhĩ với địa thế của nó đã tạo nên một vùng đất có phong thủy cực tốt, tất yếu sẽ sản sinh “chân long thiên tử”.

Tuy nhiên, có rất nhiều bộ tộc Mông Cổ khác nhau sinh sống trên vùng thảo nguyên Âu – Á rộng lớn này. Mối liên hệ khác nhau giữa các bộ tộc với long mạch đã tiên định một cuộc tranh chấp hơn thua sống chết giữa họ để chọn ra người xứng đáng nhất.
Sự thực đã diễn ra đúng như vậy. Khi Hải Đô còn nhỏ, bà nội của ông ta là Na Mạc Luân, tức tổ tiên đời thứ 7 của Thành Cát Tư Hãn đã trở thành thủ lĩnh của bộ lạc. Tuy nhiên, sau đó, Na Mạc Luân đã bị giết trong 1 cuộc chiến tranh. Hải Đô may mắn thoát khỏi tai kiếp đó.
Sau khi lớn lên, việc đầu tiên mà Hải Đô làm chính là tiêu diệt những kẻ đã giết hại mẹ mình – người Trát Lạt Nhi. Tới thời đại của Hải Đô, gia tộc của Thiết Mộc Chân bước vào thời kỳ của những cuộc chiến tranh chinh phục trên khắp thảo nguyên.

Dựa vào sự dũng mãnh, quyết liệt và trí tuệ, Hải Đô đã tiêu diệt và thu phục tất cả những bộ lạc khác và cuối cùng thành lập vương triều Mông Cổ đầu tiên ở hồ Bối Gia Nhĩ.
Thời gian qua đi, hồ Bối Gia Nhĩ không những không bị khô cạn, ngược lại nguồn nước ngày càng trở nên dồi dào. Điều này đã dự báo trước rằng, trên thảo nguyên Mông Cổ chắc chắn sẽ xuất hiện một lực lượng cực kỳ lớn mạnh, hấp thụ tất cả các long mạch thành một thể thống nhất.
Sự bảo hộ của núi Thánh
Hồ Bối Gia Nhĩ đã nuôi dưỡng khí vương giả của gia tộc Thiết Mộc Chân, tuy nhiên, nó không thể bảo vệ gia tộc Thiết Mộc Chân đến vạn đời. Khi thời đại của Hải Đô đã trở thành quá khứ, gia tộc của Thiết Mộc Chân buộc phải tìm tới một nơi định cư khác, và họ đã tới núi Bất Nhi Hãn.
Khi linh khí của Bối Gia Nhĩ hợp nhất với sự hùng tráng của núi Bất Nhi Hãn thì cũng là thời điểm “chân long” xuất thế đã gần kề. Nếu như Bối Gia Nhĩ giúp gia tộc Thiết Mộc Chân hình thành vương khí thì chính núi Bất Nhi Hãn đảm trách việc bảo hộ vương khí này.

Đã rất nhiều lần Bất Nhĩ Hãn cứu gia tộc Thiết Mộc Chân thoát khỏi hiểm nguy, chờ tới ngày “chân mệnh thiên tử” chào đời.
Theo sách “Mật sử Mông Cổ” ghi chép thì khi tổ tiên của Thiết Mộc Chân di cư tới khu vực núi Bất Nhi Hãn thì phát hiện ra rằng, ngọn núi này cao hơn bất cứ ngọn núi nào khác trong vùng.
Họ cho rằng đây là ngọn núi cao nhất thế giới, không có ngọn núi nào cao hơn do vậy mới gọi nó là Hãn sơn (hãn nghĩa là ít có, hiếm có).
Bất Nhi Hãn sơn tức là ngọn núi Đại Khẳng Đắc ở Mông Cổ ngày nay. Khu vực Đại Khẳng Đắc là nơi sinh thành của rất nhiều con sông ở Trung Á.
Ngoài sông Onon, thì sông Kherlen và sông Tuul cũng đều bắt nguồn từ khu vực này. Chính vì vậy, nơi đây còn có tên gọi là “nơi đầu nguồn của 3 con sông”.
Đây là khu vực cây cối xanh tươi, đất đai màu mỡ, tạo nên những điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của Mông Cổ.
Thời cổ đại, Bất Nhi Hãn sơn được gọi là Lang Cư Tư sơn, là nơi cư ngụ chính của Lang Tộc. Địa thế của ngọn núi này rất hùng tráng, khí thế bất phàm, lưng dựa vào nhiều dãy núi, phía trước lại rộng rãi, có sông chảy qua, Bạch Hổ, Thanh Long bao quanh huyện chính ở 2 bên phải trái.
Theo miêu tả của sách Sơn Kinh về hướng của long mạch, thì đây chính là nơi giao nhau của phần đuôi Đoái Long ở phía Bắc Hoa Hạ và Chấn Long ở phía Đông Hoa Hạ. Vì thế, đây là nơi hội tụ được đặc tính của cả 2 long mạch này.
Nếu như một ngày nào đó “chân long” xuất hiện, thì chắc chắn người đó sẽ làm nên sự nghiệp “kinh thiên động địa”. Bất Nhi Hãn sơn là nơi chôn cất của cha ruột Thành Cát Tư Hãn. Theo quan niệm phong thủy truyền thống, tổ tiên được chôn đúng long huyệt thì đời sau nhất định sẽ xuất hiện thiên tử.
Vì thế, việc Thành Cát Tư Hãn trở thành ông vua khai quốc triều Nguyên, hoàng đế của Đế chế Mông Cổ chắc chắn có liên quan tới việc chôn cất cha mình.
Sách “Sơn Kinh” còn nói rằng, mỗi 1 dãy núi nơi đây đều là nơi người ta phải tranh chấp. Mỗi dãy núi dường như kéo dài bất tận, kéo dài tới tận vùng sa mạc ở phía Bắc, khí thế rất mạnh mẽ.
Quả thực, trong suốt cuộc đời của Thành Cát Tư Hãn, ông đã tham gia rất nhiều cuộc chiến và không ít lần được chính ngọn núi này bảo vệ, thoát khỏi những cơn nguy hiểm.
Đó có lẽ là lý do mà cho đến tận cuối đời, Thành Cát Tư Hãn vẫn rất thích ngọn núi này. Mỗi khi có sự việc lớn, Thành Cát Tư Hãn đều vào núi này làm lễ để nhờ núi Thánh chỉ cho mình cách giải quyết vấn đề tốt nhất.
Khi Thiết Mộc Chân – Thành Cát Tư Hãn còn nhỏ, cha ông là Dã Tốc Cai bị người Tháp Tháp Nhi hại chết. Từ đó, gia tộc Thiết Mộc Chân bước vào thời kỳ suy sụp, thường xuyên bị các bộ lạc khác ức hiếp.
Thậm chí khi họ Thái Diệc Xích Ngột Thích chuẩn bị di cư tới một vùng đất màu mỡ hơn, đã có ý định bỏ lại gia đình góa phụ Ha Ngạch Luân.
Mẹ của Thiết Mộc Chân – Ha Ngạch Luân đành đem theo các con, sống nhờ vào cây dại, quả núi, trải qua những ngày tháng gian khổ nhất. Vào thời điểm đó, mặc dù tuổi vẫn còn nhỏ nhưng Thiết Mộc Chân đã tỏ ra là một kẻ khí khái hơn người.
Vì vậy, họ Thái Diệc Xích Ngột Thích muốn diệt cỏ tận gốc, tiêu diệt Thiết Mộc Chân để tránh hậu hoạn sau này. Trong tình thế nguy kịch ấy, Thiết Mộc Chân đã chạy vào trong núi Bất Nhi Hãn để lẩn trốn.
Mặc dù Thiết Mộc Chân không thể chạy ra khỏi núi Bất Nhi Hãn và cuối cùng đã bị người Thái Diệc Xích Ngột Thích bắt giữ, tuy nhiên, lần lẩn trốn đó đã giúp Thiết Mộc Chân quen thuộc với ngọn Bất Nhi Hãn. Điều này giúp ích rất nhiều cho cuộc đời Thiết Mộc Chân sau này.
Sau khi bị bắt, Thiết Mộc Chân lại tìm cơ hội trốn thoát, tiếp tục cuộc sống khốn cùng, nay đây mai đó để tránh sự truy sát. Cho tới khi Thiết Mộc Chân lớn lên, trở thành 1 người sức khỏe hơn người, dũng cảm và bạo liệt.
Người Thái Diệc Xích Ngột Thích tuy không thể giết được Thiết Mộc Chân, tuy nhiên vẫn để ý và thù ghét nhà Thiết Mộc Chân. Một lần, người Thái Diệc Xích Ngột mang quân tới nơi ở của nhà Thiết Mộc Chân để cướp bóc.
Nhờ được người nhà báo tin, người nhà Thiết Mộc Chân đã nhanh chóng trốn vào núi Bất Nhi Hãn. Nhờ có kinh nghiệm của lần trốn trước, lần này, gia đình Thiết Mộc Chân trốn ở núi này rất lâu. Người Thái Xích Ngột tìm rất lâu vẫn không tìm ra được nơi lẩn trốn của họ.
Từ đó về sau, Thiết Mộc Chân rất thích thú đối với ngọn Bất Nhi Hãn sơn vì cho rằng ngọn núi này không chỉ cứu mình mà còn cứu cả gia đình mình.
Thiết Mộc Chân gọi Bất Nhi Hãn sơn là “Thánh sơn” (ngọn núi Thánh), mỗi năm đều đến đây lễ tế và quy định con cháu đời sau đều phải tuân theo tục lệ này.
Có thể nói, Bất Nhi Hãn sơn đã chứng kiến từng bước thăng trầm của gia tộc Thiết Mộc Chân và âm thầm bảo hộ cho Thiết Mộc Chân, chờ tới lúc con rồng Thiết Mộc Chân cất cánh, trở thành bá chủ của đế chế Mông Cổ lừng danh.

Thiết kế web miễn