Nếu ví tôi những ngày ấy- cái ngày ngây thơ dại khờ vô lo vỗ nghĩ là chú chim non chập chững rời tổ để bay vào bầu trời bao la nhiều nắng gió.

Thì ông tôi là bàn tay nâng đỡ, làn gió đưa, là tia nắng soi đường để cánh chim được cất lên mạnh dạn, khoáng đạt trên bầu trời
Tôi không bao giờ quên được hình ảnh của ông với mái tóc pha sương gió. Gò má cao in bao khó nhọc. làn xa sạm đen với những nếp nhăn in sâu. Nhưng khuôn mặt toát lên vẻ hiền từ cùng đôi mắt luôn nhìn chúng tôi âu yếm. Ông cao, dáng người sương sương. Bàn tay trai sần, ram rắp, chính đôi bàn tay ấy đã tần tảo nuôi ba tôi và các chúc ăn học. Ông giản dị, mộc mạc, không thích mặc những bộ quần áo tươm tất, ông bảo : “ Dân quên phải mặc đồ quên mới đẹp ” .Ông yêu thiên nhiên, yêu cây nhà lá vườn. Không chỉ thế , ông còn rất yêu động vật. Ông hay vuốt ve những chú chó, nâng niu lũ mèo con…

Nhưng…không hiểu vì bận tâm chuyện gì? Năm mươi tuổi – khi mới bước qua nửa chặng đường của đời người- khi mà mọi thứ gần như đã ổn thỏa, ông lại…nghiện rượu. đời ông từ đó cứ đắm say trong rượu chè bê tha. Rồi những lúc miên man trong cơn say ông hay quát mắng. nhưng lúc ấy tôi chỉ dám đứng từ xa mà nhìn ông để những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má: “Ông ơi! Ông đừng như thế, ông đừng uống rượu nữa” Giá mà trên đời này không có thứ gọi là rượu thì ông tôi đã không như thế .Tôi ghét rượu!

Tôi hay theo ông đi kiếm lá thuốc, mỗi lần mệt, ông lại ngồi trên tảng đá nhỏ mở rượu ra uống, có lần tôi hỏi đùa ông: “ chắc trên đời này, ông chỉ yêu rượu thoi !” ông lắc đầu, xoa đầu tôi nhẹ nhàng: “ không phải đâu, ông yêu các cháu của ông nhất” . Ở bên ông, tôi luôn thấy thật ấm áp. Tôi yêu ông nhiều lắm. tôi yêu ông ngay cả khi người ông lấm lem bùn đất hay ướt sủng vì mới đi đánh cá về…

Mặc dù ông lắm lúc chìm đắm trong cơn say “mặc trời mặc đất” , nhưng những lúc tỉnh táo ông giống như 1 người nông dân cần cù sống gắn bó với thiên nhiên vậy. Quê tôi “ đất cằn đá cỏi” việc trồng trọt đâu dẽ dàng gì! Ông thường phải dậy từ rất sớm gồng lưng gánh nước tưới tắm cho cây và bắt lũ bướm sâu phá cây mỗi buổi chiều tà lọ mọ với đôi chân trần, đoi mắt nheo lại. nhiều lần tôi thấy vậy, sợ bệnh đau lưng của ông tái phát, tôi muốn giúp ông, nhưng ông xua tay: “ Cháu cứ lo học đi, để ông làm. Ông còn khỏe, ông còn làm được chứ sau ông già yếu rồi cũng phải nhờ cháu làm cả thôi !” ông cười xòa. … Mỗi lần ăn quả ngọt, hái rau xanh, tôi thấy được trong đó hình ảnh ông mệt nhọc vun xới, ánh mắt ông tôi lấp lánh niềm vui…

Nào đâu…khi mà gia đình tôi đã khấm khá lên thì ông lại bỏ chị em tôi, bỏ gia đình để đi đến thế giới bên kia. Ông đã đi đến 1 nơi rất xa, nơi đó tôi không bao giờ được gặp lại ông nữa. đã bao lần hình ảnh ông hiện về trong mơ hiền lành, ấm áp với nụ cười phúc hậu, ông như 1 ông bụt vậy …

Tôi thương ông lắm, chắc cả cuộc đời ông chưa đưởng tận hưởng cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Sống trong thời loạn lạc, lại sinh ra trong gia đình “ cơm không đủ no” ông phải dang dở việc học hành. Ông chật vật theo cha làm nghề thầy thuốc kiếm sống. nói là thế chứ chữa bệnh xong, thấy người ta đáng thương đến thế, ông đâu lấy của họ đồng nào! “Chỉ một lời cảm ơn chân thành là đủ cho ông ấm lòng rồi “ ông hay nói vậy.

Cảm ơn tạo hóa đã ban cho tôi một niềm hạnh phúc lớn- đó là được làm cháu nội yêu dấu của ông. Mặc dù trong mắt nhiều người, hình ảnh ông hiện lên không được tốt, nhưng đó là họ chưa thật sự hiểu và quan tâm ông. Đã có lần tôi lo sợ một ngày nào đó sẽ mất ông. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu, không phải như vậy, ông sẽ sông mãi trong trái tim tôi. Tôi sẽ cố gắn học tập để trở thành một bác sĩ giỏi, sẽ chữa bệnh giống như ông, sẽ đi tiếp chặng đường dở dang của ông. “Ông hãy tin vào cháu! Cháu yêu ông nhiều lắm!”