Tôi vẫn không hiểu tại sao mẹ chồng lại bắt tôi làm vậy, cho đến một ngày…

Tôi sinh ra tại một vùng nông thôn nọ, gia đình vô cùng nghèo đói. Bố mẹ nuôi sáu anh chị em tôi không dễ dàng gì. Tôi là chị cả trong nhà, vì thế đã phải bỏ học sớm để giúp bố mẹ chăm sóc các em nhỏ. Năm 15 tuổi, tôi lấy chồng. Khi đó, chồng tôi mới 17 tuổi. Do cả hai chúng tôi đều chưa đến độ tuổi kết hôn nên hai bên gia đình chỉ tổ chức một bữa tiệc nhỏ mà không có giấy đăng ký kết hôn.

Ngày sinh thằng cu đầu tiên, tôi khó sinh, lúc đó bác sỹ nói rằng vì sinh khó nên nếu sinh đứa bé ra rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng cả mẹ lẫn con. Dù vậy nhưng mẹ chồng tôi vẫn kiên quyết giữ đứa bé lại và cuối cùng, cả hai mẹ con tôi được bình an.

Năm thằng bé được 10 tuổi, tôi mang bầu đứa thứ hai. Do bị di chứng từ lần sinh đầu nên sức khỏe tôi rất yếu, khi được đưa đến bệnh viện thì bác sỹ kiến nghị tôi nên ngừng sinh bởi như vậy sẽ rất nguy hiểm. Nhưng tôi không muốn từ bỏ, dù sao đó cũng là một mạng người, dù nó chưa được chào đời nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nghe thấy tiếng đạp chân của nó trong bụng.

me-chong-blogtamsu (2)

                                              Tình cảm của chồng đối với tôi thật vĩ đại biết bao!

Vì đã qua một lần nên bố chồng và chồng đều mong tôi được bình an, họ cũng như  bác sỹ đều yêu cầu tôi bỏ đứa bé. Duy chỉ có mẹ chồng tôi là im lặng không nói. Khi tôi nói ra suy nghĩ của mình, bà nói rằng bà ủng hộ tôi. Bởi vì bà cũng là một người mẹ nên việc bắt mình phải từ bỏ đứa con máu mủ của mình là điều không thể.

Mang thai đến tháng thứ bảy, tôi bắt đầu xuất hiện triệu chứng sinh non, khi đó, mẹ chồng tôi sốt sắng giống như đàn kiến ở trên nồi nóng vậy.

Cả nhà hốt hoảng đưa tôi đến bệnh viện, sau khi sinh con xong, bác sỹ nói rằng đây quả là kỳ tích. Vốn dĩ trong người tôi đã có bệnh nên sau khi sinh thằng bé thứ hai xong, người tôi như mất đi sức sống, ở nhà nghỉ dưỡng đến ba tháng rồi vẫn còn mệt. Ngày đó, hoàn cảnh gia đình đã có khấm khá hơn, không khó khăn như trước nữa.

Mấy năm sau đó, tôi đi khám sức khỏe ở một phòng khám trong thôn, tôi tá hỏa khi biết mình mắc bệnh ung thư tử cung. Bác sỹ nói tôi chỉ sống đến không quá 40 tuổi. Cả nhà biết được tin, ai nấy đều sợ hãi, chồng tôi cũng ngày đêm làm việc để kiếm tiền, bố chồng dù đã cao tuổi nhưng cũng đi tìm việc gì đó để làm, còn mẹ chồng thì đều lo hết mọi việc trong nhà mà không cho tôi động tay động chân đến một việc gì cả. Hàng ngày bắt tôi nằm nghỉ ngơi, không thì nằm xem ti vi, chơi cùng các con.

roi-le-blogtamsu (1)

                   Tôi nghẹn ngào và bật khóc khi biết được lý do tại sao mẹ lại bắt tôi đi rải gạo vào mỗi tối

Vào năm ngoái, mẹ bắt đầu bắt tôi mỗi buổi tối đều cầm một túi gạo đi rải cùng đường, tôi hỏi tại sao thì mẹ chỉ nói làm như vậy sẽ tốt cho sức khỏe của tôi thôi. Nghe lời mẹ, tôi kiên trì như vậy đã được nửa năm, cho đến tối hôm nọ, trong lúc đi rải gạo, tôi gặp bác hàng xóm.

Bác ấy nhìn tôi rồi lẩm bẩm mấy câu gì đó tôi không hiểu, tôi lại gần hỏi, bác mới nói:

Mẹ chồng cháu đúng là một người tốt, số gạo này là bà ấy tận tay đưa cho cháu đúng không?

Tôi gật gật đầu, bác nói tiếp:

Cháu vẫn không biết hả? Việc đi rải gạo trên đường là có mục đích cả đấy. Người xưa nói, cách rải gạo này là một cách để mượn mạng. Nghĩa là, nếu có người tình nguyện đích thân đưa gạo vào trong tay của chúng ta, khi chúng ta đi rải gạo ngoài đường, người đưa gạo cho chúng ta ở nhà niệm Phật mấy câu thì mạng của người đó sẽ được thay thế bằng mạng của chúng ta”.

Nghe bác hàng xóm nói, tôi sửng sốt, sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi nước mắt lưng tròng. Tình yêu mà mẹ chồng dành cho tôi không ngờ lại lớn đến như vậy, mặc dù cách làm của mẹ có phần hơi mê tín nhưng tôi biết, tất cả chỉ vì mong muốn tôi được sống nên mẹ mới làm vậy. Tôi thật không biết làm gì để báo đáp lại ân tình của mẹ, người mẹ tôi luôn coi đó là mẹ ruột của mình.