Thiết kế web miễn

Nhưng giờ đây em nhận ra rồi, rằng em đã sai , sai vì ngày ấy ngây thơ nghĩ rằng sẽ không dễ dàng mà yêu anh, sai vì ngay lúc bắt đầu dù biết cuộc tình này sẽ chẳng đi về đâu nhưng em vẫn cố gắng nắm lấy . Sai hơn ở chỗ biết anh đã đi rồi, biết anh không còn yêu nhưng vẫn cố chấp giữ mãi bóng hình “người” trong tim .

Cũng lâu lắm rồi, em không còn nhớ cái ngày anh bắt đầu lặng lẽ rỡi xa em, cái ngày mà mọi sự cố gắng, mọi lời nói, mọi suy nghĩ của em đều được anh đáp lại bằng hai từ “ im lặng” . Anh giống như một cơn mưa rào đến bất chợt, và rồi cũng nhanh chóng qua đi. Cuối cùng, là để lại trong em sau cơn mưa ấy là những nỗi buồn, nỗi nhớ, hờn tủi quay quắt đến không nguôi .

Ảnh: Blog Tuổi Trẻ 24h

Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, không phải là một cuộc gặp gỡ định mệnh trong các mẩu chuyện ngôn tình, càng không phải em bị trúng tiếng sét ái tình với anh . Ấn tượng của em về anh lúc đó đơn giản chỉ là một chàng trai lịch sự, cao ráo, dáng người mảnh khảnh và một phong cách nói chuyện đặc biệt thân thiện .Và lúc đó em đã thật sự nghĩ rằng anh chàng này cũng không tồi lắm đâu. Tưởng rằng mọi chuyện chỉ đến đó, sẽ là một cuộc gặp thoáng qua, sẽ không có gì nếu chúng ta không gặp lại .

Đó có khi nào là tình cờ nữa chăng ? Hay là cái mà người ta vẫn gọi là“ duyên phận”. Nhưng em xưa nay vốn không tin vào cái mà người ta gọi là “ duyên phận” ấy, em chỉ tin vào bản thân mình .Ngày gặp lại anh, em rất vui nhưng em biết em không phải người dễ xiêu lòng, càng không phải người có thể dễ dàng yêu bất cứ ai . Cho nên những lần tiếp theo sau đó, khi mà anh mời em đi xem phim, đi ăn tối, đi dạo … Em đồng ý …Vì ngày ấy em đã nghĩ rằng gặp riêng thì đã sao? Cũng giống như đi chơi cùng bạn bè thôi ! Có thể anh sẽ là một người bạn rất tuyệt vời , và dĩ nhiên em sẽ không dễ phải lòng anh đâu .

Lẽ tất nhiên, mọi chuyện cứ thế tiếp tục diễn ra, những tin nhắn giữa em và anh bắt đầu nhiều dần lên, những cuộc nói chuyện đến tận đêm khuya vẫn chưa muốn ngủ, các cuộc gặp gỡ giữa em và anh cũng kéo dài nhiều hơn. Trong một vài khoảng khoắc nào đó khi ấy cũng có đôi lúc em nhận ra rằng chúng ta thật sự rất giống một đôi, nhưng cũng đến tận thời điểm ấy em vẫn nghĩ rằng em chưa yêu anh !

Nhưng giờ đây em nhận ra rồi, rằng em đã sai , sai vì ngày ấy ngây thơ nghĩ rằng sẽ không dễ dàng mà yêu anh, sai vì ngay lúc bắt đầu dù biết cuộc tình này sẽ chẳng đi về đâu nhưng em vẫn cố gắng nắm lấy . Sai hơn ở chỗ biết anh đã đi rồi, biết anh không còn yêu nhưng vẫn cố chấp giữ mãi bóng hình “người” trong tim .

Những ngày tháng không anh trôi qua quá nặng nề và mệt mỏi, em tìm đủ cách để có thể gạt hình bóng anh khỏi tâm trí em , thậm chí em đã cố gắng nghĩ rằng anh rất tồi tệ khi quyết định rời bỏ em, rằng anh không xứng đáng có được trái tim em, rằng trên đời này có rất nhiều người đàn ông khác tốt đẹp hơn anh, và rồi em sẽ tìm kiếm được một người biết yêu em và trân trọng em hơn anh .

Nhưng không, mọi chuyện không dễ dàng như thế, dù công việc bận rộn tới mức nào, dù em cố gắng khỏa lấp hết thời gian rảnh của bản thân ra sao nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống em lại nhớ về anh, nhớ về những kỉ niệm từng có giữa hai chúng ta, nhớ cái cách anh cười với em, dịu dàng chăm sóc cho em, để rồi cuối cùng em lại đau đớn nghĩ về cách mà anh đã rời bỏ em

Anh im lặng ra đi không một lời giải thích không một câu chào tạm biệt, anh làm ngơ trước mọi tin nhắn, mọi cảm xúc của em . Nó làm em cảm thấy như em chưa từng tồn tại trong cuộc sống của anh vậy ! Nỗi đau đó cứ càng ngày càng đục khoét mỗi ngày một sâu hơn trong trái tim em .

Và đến giờ phút này đây, dù đã nhiều tháng trôi qua, nỗi đau ấy vẫn tồn tại như ngày nó mới bắt đầu. Và mỗi khi ngồi nghĩ lại, em biết mình đã sai, sai khi để bản thân yêu anh quá nhiều mà không biết, và rồi mỗi ngày cứ gồng mình lên để tự mình trả lời một câu hỏi rằng : Anh đã từng yêu em chưa ?

Nguyễn Thị Quế

Thiết kế web miễn
CHIA SẺ