Nếu không ép con học sớm, học thêm, rồi con bị điểm thấp, bị cô giáo đánh, mắng, thì sao? Con thua thiệt các bạn, con cá biệt trong lớp, con sẽ tự ti, sẽ mặc cảm, sẽ chán học thì sao?

Bài viết dưới đây của chị Thu Hà, mẹ 2 bé Xu Sim (hiện đang sống tại TP HCM):

Xu Sim nhà tôi từ mẫu giáo tới lớp 3 đều học trường công lập, lớp cũng trên 40 học sinh, hầu hết các bạn trong lớp cũng đều học trước và học thêm. Cô giáo cuả Xu Sim có thiên vị không? Có chứ. Xu Sim có bao giờ bị điểm kém một cách oan ức? Có ạ! Xu Sim có bao giờ bị cô phạt và đánh đòn không? Có luôn!

Tôi đã từng học một chuyên gia tâm lý ở Mỹ về, chị ấy nói, nếu cô giáo đánh con mình hãy kiện lên hiệu trưởng. Nếu hiệu trưởng không nghe, hãy kiện lên trưởng phòng Giáo dục, nếu trưởng phòng không nghe, hãy kiện lên Sở Giáo dục, kiện lên Bộ trưởng Bộ giáo dục.

Ảnh minh hoạ.

Ảnh minh hoạ.

Tôi không làm vậy được, 1 mình 2 con, tôi không làm “con kiến để kiện củ khoai” được. Chế độ hộ khẩu không cho phép tôi bỏ việc để chạy khắp nơi hầu kiện rồi chuyển trường cho con liên tùng tục. Mà con phải lớn lên mỗi ngày, đợi nhà nước, đợi Bộ Giáo dục thay đổi thì biết tới bao giờ?

Tôi chọn cách phù hợp với chính mình.

Ví dụ việc bị cô giáo đánh nhé. Tôi không tập trung “xử lý cô”, mà tôi chỉ lo “xử lý cảm xúc” của con mình. Tôi hỏi con:

– Khi bị cô đánh trước lớp thì con thấy đau ở tay nhiều hơn hay xấu hổ trong lòng nhiều hơn?
– Nếu vì xấu hổ thì con xấu hổ với cô gíao hay xấu hổ với bạn bè?
– Sau khi con bị đánh, ra chơi các bạn có chơi với con không? Có trêu chọc con không?
– Bạn nào ít trêu con nhất? Tuần tới con hãy tặng bạn ấy một món quà….

Ba mẹ nên nhớ, nếu con bị cô giáo đánh thì vết bầm trên tay không nguy hiểm bằng những tổn thương về tinh thần. Làm sao bạn có thể chạy theo con, che chắn bọc lót, bênh vực con sau mỗi câu chửi mắng, hay mỗi lần chấm điểm của cô giáo? Chỉ còn cách duy nhất là dạy con nâng cao nội lực, để “chinh chiến” với thế giới xung quanh đầy rẫy bất công này.

Tại sao chỉ một câu chửi giống nhau, mà người thì buồn 1 lúc, người thì khóc 1 tháng, còn có người thì hận hết đời? Tại sao chỉ 1 kỳ thi trượt, người thì lao đầu vào học để thi tiếp đợt sau, người chán nản buông xuôi, và có người tự tử?

Chúng ta không thể tìm đâu trên thế giới này một trường học mà tuyệt đối không bao giờ gây cho con mình tổn thương. Ở Mỹ cũng có học sinh tự tử, ở Nhật cũng đầy học sinh trầm cảm.

Cuộc đời con còn rất dài, mà không ai biết trước được tương lai sẽ có những chuyện gì. Chỉ còn cách kiên nhẫn, và tập trung vào nội lực của con. Tôi tin rằng, không ai có thể múc nước ở giếng cuả bạn, nếu giếng của bạn không có nước! Khi chưa thể tị nạn giáo dục được thì đừng làm yếu con mình bằng cách biến con thành một đứa trẻ quá dễ bị tổn thương.

Hãy thực tế!
Ta không thể biến nhà mình thành con thuyền để vèo một cái ta chèo chống nó sang những nước có nền giáo dục nhân văn.
Ta không thể dạy các giáo viên. Ta chỉ có thể dạy con mình.
Ta cũng không thể thay đổi Bộ trưởng. Ta chỉ có thể thay đổi chính mình.
Và chẳng có ai bảo vệ con mình tốt bằng NỘI LỰC CỦA CHÍNH NÓ!

Mẹ Thu Hà