Tôi không thể ngờ được, tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng tôi lại đổ vỡ chỉ vì một cô gái bán dâm. Từng lời anh nói mới ghê tởm làm sao. Cái gì mà cô ấy làm anh ngây ngất, ở bên cạnh cô ấy anh mới thực sự là anh?

Tôi và anh cùng lớn lên bên nhau tại một vùng quê nghèo ở Phú Thọ. Tình yêu đến với chúng tôi tự nhiên và trong sáng vào tuổi mới lớn. Hết cấp 3, anh vào Sài Gòn làm công nhân phụ giúp gia đình, còn tôi học trung cấp kế toán ở Hà Nội. Vì điều kiện không cho phép nên tôi và anh chỉ gặp nhau dịp Tết, nhưng tình cảm vẫn nguyên vẹn mặn nồng bởi hai người là mối tình đầu của nhau. Anh tuy làm công nhân nhưng có chí tiến thủ, mỗi ngày ngoài việc đi làm, anh còn làm thêm, làm tăng ca. Anh mong muốn khi tôi tốt nghiệp có thể lấy tôi làm vợ một cách đàng hoàng nhất.

Sau khi tốt nghiệp, tôi theo anh vào Sài Gòn xin vào làm kế toán tại một công ty nhỏ, lương chỉ 2,5 triệu mỗi tháng. Chúng tôi dọn về sống chung tại một căn gác trọ nhỏ để tiết kiệm chi phí. Thấy anh vất vả, tôi cũng xin việc làm thêm buổi tối. Có bao nhiêu tiền chúng tôi đều gửi vào ngân hàng để sau này có thể mở một quán sửa xe máy.

Tuy dọn về sống chung nhưng chúng tôi vẫn chưa nghĩ gì đến việc kết hôn, phần vì còn trẻ, phần vì đã xác định sẽ là vợ là chồng của nhau nên chúng tôi không đặt nặng vấn đề cưới xin vì sợ tốn kém. Tuy nhiên, gia đình hai bên đã đi lại với nhau ở quê, còn chúng tôi, cả 2 năm nay cũng chưa có dịp về thăm nhà nên bố mẹ cũng không thúc giục gì.

ban-hoa-blogatamsuvn

Ngỡ hạnh phúc sẽ đến sau bao năm cố gắng thì tôi được tin sét đánh…anh phải lòng gái bán hoa (ảnh minh họa)

Cuộc sống của chúng tôi cũng được thay đổi khi anh mở được một cửa hàng sửa xe máy nhỏ, còn tôi vẫn đi làm công ăn lương, cuối ngày về phụ giúp anh rửa xe. Giờ đây, chúng tôi đã mua được nhà, cuộc sống sung túc hơn, và đã đến lúc tính đến chuyện hợp thức hóa cuộc sống vợ chồng thì tôi nhận được tin sét đánh…anh phải lòng một cô gái bán hoa.

Tôi không thể ngờ được, tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng tôi lại đổ vỡ chỉ vì một cô gái bán dâm. Anh thú nhận với tôi rằng, anh đã đem lòng yêu cô gái ấy. Trong một lần cô gái ấy đến sửa xe có ngồi nói chuyện một lúc, rồi cô ta xin số của anh và hai người thường xuyên nhắn tin cho nhau. Rồi cô gái ấy có đến tìm anh mấy lần vào những buổi trưa vắng khách. Mới đầu, chỉ vì tò mò, và ham muốn nên anh đã quan hệ với cô ta theo kiểu “bóc bánh trả tiền”, nhưng sau đó, theo anh lý giải là “quen hơi” nên anh nhớ cô ấy và không thể chịu được. Anh mới phát hiện ra anh đã yêu cô ấy, sự từng trải về giường chiếu cũng như gia cảnh của cô ấy làm anh thương cảm rồi đem lòng yêu mến. Anh định sẽ giấu tôi, dần dần sẽ bỏ được cô ấy thôi nhưng càng ngày anh càng lún sâu hơn rồi anh bảo không thể bỏ được cô ấy như ăn phải bùa mê vậy. Anh mong tôi tha thứ.

Tha thứ ư? 5 năm yêu nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống những mong có thể bên nhau hạnh phúc, vậy mà bây giờ anh nói “tha thứ” dễ dàng đến thế sao ? Cay đắng hơn là anh nói về cô ấy cứ như một “nữ thần” đã cứu rỗi linh hồn anh vậy. Anh nói rằng cô ấy rất khổ, cuộc đời đã vùi dập cô ấy nhiều và giờ đây cô ấy muốn tìm một người đàn ông để che chở, để sống cuộc sống bình thường. Từng lời anh nói mới ghê tởm làm sao. Cái gì mà cô ấy làm anh ngây ngất, ở bên cạnh cô ấy anh mới thực sự là anh?

Anh hứa sẽ để lại cho tôi căn nhà, còn anh sẽ chuyển ra sống ở quán cùng với cô gái ấy. Đắng cay ê chề bao nhiêu thì tôi lại khinh bỉ anh bấy nhiêu. 5 năm yêu nhau chẳng lẽ không bằng một phút bên cave. Giờ đây tôi chẳng còn gì, đời con gái cũng trao cho anh rồi, tiếng tăm chúng tôi yêu nhau mọi người đều hay biết, và có lẽ giờ đây tôi cũng mất niềm tin vào đàn ông, vào tình yêu. Tôi thực sự đang bế tắc trong đau khổ, phải làm sao tôi có thể sống tiếp mà quên đi cái sự thật nghiệt ngã, người yêu, chồng sắp cưới của tôi phải lòng một cô gái bán hoa bây giờ?

Theo Người đưa tin